Chủ nhật, ngày 22 tháng một năm 2012
Thứ bảy, ngày 21 tháng một năm 2012
Người có hai âm đạo được trả 1 triệu USD nếu nhận lời đóng phim sex
Người phụ nữ có hai âm đạo đã nhận được lời đề nghị rằng cô sẽ được chi trả 1 triệu USD để xuất hiện trong một bộ phim khiêu dâm.
Hazel Jones, 27 tuổi đã tiết lộ tình trạng cực kỳ hiếm có của mình được gọi là tử cung kép trong chương trình This Morning tháng vừa rồi. Và cô gái tóc vàng xinh đẹp này, người đã nói rằng cô thích tới các câu lạc bộ tình dục cùng chồng mình, đã nhận được lời mời từ một người chuyên về phim khiêu dâm, Steve Hirsch.

Hazel Jones trong chương trình This Morning
Ông chủ của hãng phim Vivid Entertainment đã viết thư cho cô và ca ngợi cô như một “người phụ nữa phi thường”. Trong bức thư có đoạn: “Tôi muốn đưa ra một lời đề nghị rằng cô sẽ góp mặt trong một bộ phim sắp tới của Vivid. Chúng tôi sẵn sàng bỏ ra tới 1 triệu USD (tương đương với 645 nghìn Bảng Anh) để có được lời đồng ý của cô". Ngoài ra còn có thông tin cho biết, cô có thể tự chọn bạn diễn của mình nếu cô đồng ý với lời đề nghị này.

Steve Hirsch, ông chủ của hãng phim Vivid Entertainment,
người đã viết thư cho Hazel đưa ra lời đề nghị đóng phim sex trị giá 1 triệu USD
Một số trang web còn có các cuộc thăm dò số người bỏ phiếu sẽ xem phim nếu có sự xuất hiện của Hazel, và kết quả là 69% (tương đương với 15016 người) sẽ xem bộ phim có sự tham gia của Hazel).
Hazel rất tự hào về tình trạng đặc biệt của mình. Cô cho biết rằng cô có tới 2 màng trinh và đã mất trinh tiết 2 lần. Chồng của Hazel, Riki, cũng vô cùng tự hào khi cho biết: “Cơ thể của Hazel có thể khác với những người khác nhưng bạn sẽ không thể biết được điều đó, trừ khi cô ấy nói với bạn và tôi sẽ không đánh đổi cô ấy lấy bất cứ thứ gì trên thế giới”.
Trong buổi phỏng vấn với Hazel trong chương trình This Morning của ITV, bác sỹ Dawn Harper đã nói rằng: “Mặc dù việc có vách ngăn tử cung là tương đối phổ biến nhưng để thực sự có 2 âm đạo riêng biệt thì là cực kì hiếm – 1 triệu người mới có 1 người”.
Hiện vẫn chưa có thông tin từ phía Hazel về lời đề nghị "triệu đô" này.
Hiện vẫn chưa có thông tin từ phía Hazel về lời đề nghị "triệu đô" này.
Hà Đặng Theo The Sun và Mirror
“Mãn nhãn” chiêm ngưỡng biểu diễn nội y mát mẻ trong… quán ăn
Thực khách vừa thưởng thức món ngon lại vừa được “mãn nhãn” khi chiêm ngưỡng màn biểu diễn nội y mát mẻ.
Tối 17/1 vừa qua tại khu tự trị của người dân tộc Tráng, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc đã diễn ra một buổi trình diễn nội y hết sức đặc biệt. Không tổ chức ở sân khấu ngoài trời hay một địa điểm hoành tráng sang trọng, các người mẫu khoác lên mình những bộ đồ chip gợi cảm và len lỏi đi qua những … bàn ăn trong nhà hàng.
Trong khi thực khách vừa thưởng thức món ăn, vừa trò chuyện chúc tụng ồn ào, các cô gái vẫn phải tập trung cho công việc của mình. Bất chấp ánh mắt soi mói, cái nhìn tò mò hay những lời lẽ thiếu lịch sự, họ vẫn tự tin sải bước và tươi cười rạng rỡ với mọi người.
Những hình ảnh được ghi lại trên đây là một trong số nhiều buổi trình diễn nội y tại quán ăn dịp cuối năm của một nhà hàng ở Quảng Tây. Ngày hôm đó, một công ty đã đặt bàn làm tiệc tất niên cho nhân viên và tất cả các quan khách đều vô cùng hào hứng trước hoạt động "khác thường" này. Đây cũng chính là mục đích mà cửa hàng muốn đạt được – thu hút thực khách tới thăm quan, dùng bữa.
Một số hình ảnh của buổi trình diễn nội y trong một nhà hàng tại Quảng Tây:
Tối 17/1 vừa qua tại khu tự trị của người dân tộc Tráng, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc đã diễn ra một buổi trình diễn nội y hết sức đặc biệt. Không tổ chức ở sân khấu ngoài trời hay một địa điểm hoành tráng sang trọng, các người mẫu khoác lên mình những bộ đồ chip gợi cảm và len lỏi đi qua những … bàn ăn trong nhà hàng.
Trong khi thực khách vừa thưởng thức món ăn, vừa trò chuyện chúc tụng ồn ào, các cô gái vẫn phải tập trung cho công việc của mình. Bất chấp ánh mắt soi mói, cái nhìn tò mò hay những lời lẽ thiếu lịch sự, họ vẫn tự tin sải bước và tươi cười rạng rỡ với mọi người.
Những hình ảnh được ghi lại trên đây là một trong số nhiều buổi trình diễn nội y tại quán ăn dịp cuối năm của một nhà hàng ở Quảng Tây. Ngày hôm đó, một công ty đã đặt bàn làm tiệc tất niên cho nhân viên và tất cả các quan khách đều vô cùng hào hứng trước hoạt động "khác thường" này. Đây cũng chính là mục đích mà cửa hàng muốn đạt được – thu hút thực khách tới thăm quan, dùng bữa.
Một số hình ảnh của buổi trình diễn nội y trong một nhà hàng tại Quảng Tây:
Thep 24h
Mẹo tăng tửu lượng phục vụ ngày Tết
Ngày Tết, theo tục lệ của người Việt thường dùng rượu để chúc nhau nên rất khó từ chối uống rượu. Những mẹo nhỏ sau chắc chắn sẽ giúp bạn tăng tửu lượng.
Sau khi uống, rượu giữ lại trong dạ dày khoảng 5 phút, sau đó đi vào trong đường ruột và ngấm vào máu rất nhanh vì thế làm xuất hiện hiện tượng tim đập nhanh, say rượu.
Dầu mỡ - "thần dược" trong những buổi nhậu
Trước khi nhập tiệc rượu, bạn nên dùng chút thức ăn nhiều dầu mỡ. Cách này giúp bề mặt dạ dày và ruột được tráng một lớp dầu, nhằm giảm lượng cồn hấp thu vào máu qua niêm mạc của hai bộ phận này.
Người Thổ Nhĩ Kỳ có một mẹo uống rượu không say được truyền lại từ bao đời nay. Đó là dầu ô liu vẫn được xem là “thần dược” giúp các quý ông giữ tinh thần tỉnh táo và bảo vệ sức khỏe trong những buổi nhậu.
Về sau, truyền thông thế giới mới phát hiện ra tuyệt chiêu trong nghệ thuật uống rượu của người dân nước này. Trước khi vào bàn tiệc khoảng nửa tiếng, họ thường uống trọn một thìa dầu ô liu.
Cách uống từ tốn, chậm rãi, từng ngụm từng ngụm nhỏ. Người Thổ Nhĩ Kỳ đã rất tinh tường khi nhận ra trong thứ dầu đặc biệt này có lượng lớn axit linoleic, giúp bảo vệ dạ dày và cung cấp chất dinh dưỡng giải độc tố rượu trong gan. Axit linoleic trong dầu ô liu còn có tác dụng ngăn ngừa hiện tượng miệng khô, kiệt sức, đau đầu chóng mặt sau khi uống rượu.
Ngoài ra, bạn có thể ăn lòng trắng trứng gà hoặc trứng vịt. Chất albumin của lòng trắng trứng sẽ làm kết tủa cồn trong rượu, giảm lượng cồn hấp thu vào máu, do đó giảm nguy cơ say và ngộ độc rượu. Mặt khác, albumin còn bảo vệ niêm mạc dạ dày trước tác động kích thích, xung huyết, loét... của lượng cồn có trong rượu.
Nên ăn một chút thức ăn trước khi uống rượu
Trước khi uống rượu nên ăn một chút thức ăn. Đây chính là cách chống say hiệu quả nhất.
Tuyệt đối không được để dạ dày trống, vì như thế không những ethanol càng dễ dàng hấp thụ vào cơ thể, mà khi đi vào dạ dày, do không có vật gì cản trở, nên ethanol sẽ tiếp xúc trực tiếp với màng dạ dày, dễ gây ra các bênh về dạ dày như viêm loét dạ dày.
Loại thức ăn thích hợp nhất trước mỗi “bữa nhậu” là sữa và gan lợn.
Cách uống cũng là phương pháp tăng tửu lượng hiệu quả. Bạn nên uống chậm rãi, từ từ, điều độ thì dù là người “tửu lượng” kém, bạn cũng khó lòng bị rượu “ hạ gục”.
Một chút đồ ăn có vị ngọt hoặc một vài lát hoa quả sẽ giúp cho bạn duy trì được trạng thái tỉnh táo.
Theo một kinh nghiệm cổ xưa, sau khi uống rượu, hãy ăn một vài quả hồng chín, hồng chín có thể át được mùi rượu, khiến bạn không bị say.
Sau khi uống, rượu giữ lại trong dạ dày khoảng 5 phút, sau đó đi vào trong đường ruột và ngấm vào máu rất nhanh vì thế làm xuất hiện hiện tượng tim đập nhanh, say rượu.
Dầu mỡ - "thần dược" trong những buổi nhậu
Trước khi nhập tiệc rượu, bạn nên dùng chút thức ăn nhiều dầu mỡ. Cách này giúp bề mặt dạ dày và ruột được tráng một lớp dầu, nhằm giảm lượng cồn hấp thu vào máu qua niêm mạc của hai bộ phận này.
Người Thổ Nhĩ Kỳ có một mẹo uống rượu không say được truyền lại từ bao đời nay. Đó là dầu ô liu vẫn được xem là “thần dược” giúp các quý ông giữ tinh thần tỉnh táo và bảo vệ sức khỏe trong những buổi nhậu.
Về sau, truyền thông thế giới mới phát hiện ra tuyệt chiêu trong nghệ thuật uống rượu của người dân nước này. Trước khi vào bàn tiệc khoảng nửa tiếng, họ thường uống trọn một thìa dầu ô liu.
Cách uống từ tốn, chậm rãi, từng ngụm từng ngụm nhỏ. Người Thổ Nhĩ Kỳ đã rất tinh tường khi nhận ra trong thứ dầu đặc biệt này có lượng lớn axit linoleic, giúp bảo vệ dạ dày và cung cấp chất dinh dưỡng giải độc tố rượu trong gan. Axit linoleic trong dầu ô liu còn có tác dụng ngăn ngừa hiện tượng miệng khô, kiệt sức, đau đầu chóng mặt sau khi uống rượu.
Ngoài ra, bạn có thể ăn lòng trắng trứng gà hoặc trứng vịt. Chất albumin của lòng trắng trứng sẽ làm kết tủa cồn trong rượu, giảm lượng cồn hấp thu vào máu, do đó giảm nguy cơ say và ngộ độc rượu. Mặt khác, albumin còn bảo vệ niêm mạc dạ dày trước tác động kích thích, xung huyết, loét... của lượng cồn có trong rượu.
Nên ăn một chút thức ăn trước khi uống rượu
Trước khi uống rượu nên ăn một chút thức ăn. Đây chính là cách chống say hiệu quả nhất.
Tuyệt đối không được để dạ dày trống, vì như thế không những ethanol càng dễ dàng hấp thụ vào cơ thể, mà khi đi vào dạ dày, do không có vật gì cản trở, nên ethanol sẽ tiếp xúc trực tiếp với màng dạ dày, dễ gây ra các bênh về dạ dày như viêm loét dạ dày.
Loại thức ăn thích hợp nhất trước mỗi “bữa nhậu” là sữa và gan lợn.
Cách uống cũng là phương pháp tăng tửu lượng hiệu quả. Bạn nên uống chậm rãi, từ từ, điều độ thì dù là người “tửu lượng” kém, bạn cũng khó lòng bị rượu “ hạ gục”.
Một chút đồ ăn có vị ngọt hoặc một vài lát hoa quả sẽ giúp cho bạn duy trì được trạng thái tỉnh táo.
Theo một kinh nghiệm cổ xưa, sau khi uống rượu, hãy ăn một vài quả hồng chín, hồng chín có thể át được mùi rượu, khiến bạn không bị say.
10 chiếc váy khoe thân “sốc” nhất thế giới
Năm 2011 đã qua đi với vô số những sự kiện gây sốc, trong số đó không thể không kể đến những bộ trang phục sexy, táo bạo, “mặc như không mặc” mà các mỹ nhân đã trưng diện làm nổ tung thảm đỏ khắp Âu, Á.
Mỗi người có một phong cách khác nhau nhưng điểm chung duy nhất của những chiếc váy này chính là sự sexy quá đà đến phản cảm, nó làm phô ra gần hết những phần cơ thể nhạy cảm và không thể chấp nhận được.
Dưới đây là 10 bộ váy khiến công chúng choáng váng nhất năm 2011:

Chiếc váy gây xôn xao và ầm ĩ nhất có lẽ thuộc về nữ diễn viên Hàn Quốc –
Oh In Hye tại LHP Busan hồi tháng 10. Nó khiến không ít người phải nóng
mặt bởi kiểu khoét xẻ vô cùng táo bạo, khoe gần như toàn bộ vòng 1 căng
đầy trước mắt công chúng. Cũng nhờ bộ váy màu cam mặc mà như không
này, nữ diễn viên họ Oh đã được xem là một trong những nhân vật của
năm của làng giải trí xứ kim chi năm 2011.

Tuy không sốc bằng Oh In Hye nhưng chiếc váy Lee Yoon Ji diện
trong LHP Busan hồi tháng 10 cũng khiến không ít người
choáng váng bởi những đuwngf khoét xẻ táo bạo.

Cô người mẫu Trung Quốc Lý Viên khiến mọi người hốt hoảng khi ăn
vận 1 chiếc váy ren xuyên thấu nội y khi bước chân lên thảm đỏ.

Ngay cả nữ diễn viên có tuổi như Viên Lập cũng không chịu kém
cạnh đàn em khi trưng một chiếc váy ren thủng lỗ chỗ tại
lễ trao giải điện ảnh Hoa biểu, tháng 8/2011.

"Bom sex số 1 Trung Quốc" Can Lộ Lộ không ngần ngại khoe gần như
trọn vòng 1 với phần thân áo chỉ như hai sợi dây vắt hờ hững,
còn đôi gò bồng đảo như chỉ trực rớt ra ngoài.

Người đẹp Lauren Pope mặc bộ váy sexy tột cùng và thậm chí không
thèm mặc nội y khi tới tham dự lễ công chiếu ra mắt Hừng Đông I tại
Anh. Bộ đầm có đường xẻ thênh thang từ vai xuống tận gót chân của
người mẫu kiêm DJ nổi tiếng xứ sương mù này được coi là
"đỉnh cao" mới của thời trang thiếu vải.

Lady Gaga vẫn xứng danh "Nữ hoàng lập dị" với kiểu mốt
quái đản không hơn “thời nguyên thủy” là mấy.

Tham dự buổi công chiếu phần cuối của sê ri phim Twilight: The Breaking Dawn
hôm 18/11, ngôi sao phim The only Way Is Essex - Chloe Sims khiến nhiều
quan khách sửng sốt khi xuất hiện với chiếc váy có phần cổ khoét cực
sâu “khoe” gần như trọn vẹn bộ ngực “khủng” bơm đầy silicon.

Cựu ca sĩ nhóm Destiny’s Child, Kelly Rowland khiến fan ngột thở
khi mang đến buổi biểu diễn một trang phục quá sexy.

Bộ váy sexy mà Madonna trưng diện tại bữa tiệc của Vanity Fair
hồi tháng 2 hoàn toàn không phù hợp với độ tuổi 54 của
Nữ hoàng nhạc pop này chút nào.
Mỗi người có một phong cách khác nhau nhưng điểm chung duy nhất của những chiếc váy này chính là sự sexy quá đà đến phản cảm, nó làm phô ra gần hết những phần cơ thể nhạy cảm và không thể chấp nhận được.
Dưới đây là 10 bộ váy khiến công chúng choáng váng nhất năm 2011:

Chiếc váy gây xôn xao và ầm ĩ nhất có lẽ thuộc về nữ diễn viên Hàn Quốc –
Oh In Hye tại LHP Busan hồi tháng 10. Nó khiến không ít người phải nóng
mặt bởi kiểu khoét xẻ vô cùng táo bạo, khoe gần như toàn bộ vòng 1 căng
đầy trước mắt công chúng. Cũng nhờ bộ váy màu cam mặc mà như không
này, nữ diễn viên họ Oh đã được xem là một trong những nhân vật của
năm của làng giải trí xứ kim chi năm 2011.

Tuy không sốc bằng Oh In Hye nhưng chiếc váy Lee Yoon Ji diện
trong LHP Busan hồi tháng 10 cũng khiến không ít người
choáng váng bởi những đuwngf khoét xẻ táo bạo.

Cô người mẫu Trung Quốc Lý Viên khiến mọi người hốt hoảng khi ăn
vận 1 chiếc váy ren xuyên thấu nội y khi bước chân lên thảm đỏ.

Ngay cả nữ diễn viên có tuổi như Viên Lập cũng không chịu kém
cạnh đàn em khi trưng một chiếc váy ren thủng lỗ chỗ tại
lễ trao giải điện ảnh Hoa biểu, tháng 8/2011.

"Bom sex số 1 Trung Quốc" Can Lộ Lộ không ngần ngại khoe gần như
trọn vòng 1 với phần thân áo chỉ như hai sợi dây vắt hờ hững,
còn đôi gò bồng đảo như chỉ trực rớt ra ngoài.

Người đẹp Lauren Pope mặc bộ váy sexy tột cùng và thậm chí không
thèm mặc nội y khi tới tham dự lễ công chiếu ra mắt Hừng Đông I tại
Anh. Bộ đầm có đường xẻ thênh thang từ vai xuống tận gót chân của
người mẫu kiêm DJ nổi tiếng xứ sương mù này được coi là
"đỉnh cao" mới của thời trang thiếu vải.

Lady Gaga vẫn xứng danh "Nữ hoàng lập dị" với kiểu mốt
quái đản không hơn “thời nguyên thủy” là mấy.

Tham dự buổi công chiếu phần cuối của sê ri phim Twilight: The Breaking Dawn
hôm 18/11, ngôi sao phim The only Way Is Essex - Chloe Sims khiến nhiều
quan khách sửng sốt khi xuất hiện với chiếc váy có phần cổ khoét cực
sâu “khoe” gần như trọn vẹn bộ ngực “khủng” bơm đầy silicon.

Cựu ca sĩ nhóm Destiny’s Child, Kelly Rowland khiến fan ngột thở
khi mang đến buổi biểu diễn một trang phục quá sexy.

Bộ váy sexy mà Madonna trưng diện tại bữa tiệc của Vanity Fair
hồi tháng 2 hoàn toàn không phù hợp với độ tuổi 54 của
Nữ hoàng nhạc pop này chút nào.
Theo VnMedia
Lời kể gây sốc của một “mẫu nude bàn tiệc”
Lời tự sự của một “mẫu nude bàn tiệc” tại Nhật Bản đã gây sốc khi cô lột tả chân thực những góc khuất của công việc được xem là nét văn hóa độc đáo này.
Cụm từ "mẫu nude bàn tiệc" dùng để chỉ những cô gái khỏa thân nằm trên bàn ăn, cơ thể được bày biện thức ăn và trở thành bàn tiệc đặc biệt phục vụ thượng khách. Thứ nghề này đã có lịch sử nhiều năm tại đất nước Nhật Bản. Nhiều thượng khách thuộc giới lắm tiền, nhiều của sẵn sàng rót hầu bao để thưởng thức một bữa ăn độc đáo, pha lẫn cảm giác hiếu kỳ này.
Mới đây, một cô gái Trung Quốc tên Vương Na đã công khai câu chuyện đời mình, trong đó tỉ mỉ tường thuật quá trình làm người mẫu nude bàn tiệc tại Nhật Bản. Khi nhớ về quãng thời gian khó khăn, đầy rẫy cạm bẫy ấy, Vương Na không kìm được nước mắt.
Đây là lời tâm sự buồn của Vương Na:
Nhọc nhằn ước mơ nghệ thuật
Ước mơ của tôi là trở thành một nhà nghệ thuật tài năng. Khi tốt nghiệp phổ thông, tôi đã vỡ mộng khi thiếu tới 5 điểm để vào trường nghệ thuật. Cuối cùng, tôi nhận được giấy nhập học của trường nấu ăn. Lúc đó tôi đã khóc rất nhiều. Cha mẹ thì ra sức an ủi: “Chỉ cần con yêu thích nghệ thuật, chỉ cần con không từ bỏ ước mơ của mình, mọi chuyện sẽ tốt đẹp”.
Năm 2001, tôi tốt nghiệp đại học. Trở về quê hương, tôi làm một giáo viên mỹ thuật. Nhưng môi trường nơi đây không đủ sức cho tôi vẫy vùng. Vì tương lai của mình, cũng là để tìm không gian sống khoáng đạt hơn, tốt đẹp hơn, tôi thuyết phục cha mẹ, quyết tâm sang Nhật Bản tìm kiếm cơ hội đổi đời.
Vì lo lắng cho tôi một mình nơi đất khách quê người, cha mẹ bèn liên hệ với một người cô họ đã di dân sang Nhật mấy năm trước. Mùa xuân năm 2002, tôi gặp lại cô mình tại Hokkaido. Hoang mang là cảm giác choán ngợp trong tôi khi mới đặt chân tới thành phố xa lạ. Nhưng vì có cô ở bên, tôi được an ủi phần nào.
Cô tôi là người phụ nữ bất hạnh. Chồng mất sớm, để lại cho cô một người con tên là An Tử. Hai mẹ con họ nương tựa vào nhau mà sống, chật vật mưu sinh. An Tử vốn rất xinh đẹp, nhanh nhẹn. Vì bố mất sớm nên thành tích học tập của chị tôi bị ảnh hưởng. Mấy năm nay, An Tử chưa tìm được công việc nào phù hợp. Mỗi khi rảnh rỗi, chị lại dẫn tôi đi khắp nơi tìm việc, rồi chuẩn bị kỹ lưỡng để đi phỏng vấn, nhưng kết quả đều không như mong muốn.
Số tiền mà tôi mang theo cũng sắp cạn kiệt. Ngày qua ngày, tôi lo lắng không yên vì mức học phí tại trường nghệ thuật luôn là thách thức với hầu bao hiện tại của mình. Và rồi, tôi phải dần hạ các tiêu chuẩn về công việc làm thêm. Nhưng “lực bất tòng tâm”, không nơi nào chịu gật đầu tiếp nhận.
Tủi nhục phận “mẫu nude bàn tiệc”
Bỗng một hôm, hàng xóm của cô tôi muốn giới thiệu cho chị An Tử một công việc kiếm bội tiền. Tin vui đó khiến cả nhà chúng tôi mặt mày rạng rỡ. Người này hào hứng tiết lộ: “Tôi có người bạn mới mở tiệm ăn, hiện cần tuyển một số cô gái xinh đẹp để làm người mẫu. An Tử rất xinh đẹp, nếu nó đồng ý, ngày mai có thể phỏng vấn rồi đi làm luôn”.
Khi đó tôi còn mù tịt về khái niệm “mẫu nude bàn tiệc”, nhưng chỉ cần có việc để làm cũng cảm thấy “mở cờ trong bụng”. An Tử giải thích: “Người mẫu nude bàn tiệc ý chỉ những người đẹp dùng thân thể của mình làm nơi bày thức ăn cho thực khách. Công việc này đã có lịch sử hơn 1.000 năm ở Nhật Bản”. Dù học mỹ thuật từ bé và quá quen với việc nhìn người mẫu khỏa thân, nhưng tôi nghĩ nếu dùng chính thân thể của mình để bày thức ăn cho người khác dùng thì chẳng khác gì dịch vụ sex. Tôi tự nhủ lòng công việc không mấy minh bạch.
“Thực ra cũng không phức tạp như mọi người thường nghĩ. Dân Nhật Bản chúng tôi coi việc lõa thể của người mẫu là sự hiến thân cho nghệ thuật. Nghề này lại thu nhập rất cao. Hai cháu hãy suy nghĩ cho kỹ”, người hàng xóm giải thích.
Dù không muốn làm, nhưng sức hấp dẫn của đồng tiền khiến chúng tôi không cưỡng nổi. Nghe lời dụ dỗ của người hàng xóm, An Tử cuối cùng cũng nhận công việc này. Để tránh bất trắc, chị ấy rủ tôi làm cùng và hứa sẽ giấu kín chuyện này với bố mẹ tôi. “Ở các nước phương Tây, việc phụ nữ khỏa thân là một nghệ thuật đáng được kính trọng. Chỉ số ít người mới cho rằng việc bày thức ăn trên thân thể phụ nữ là hạ lưu. Cháu có thể vừa làm việc ở đó, vừa đi tìm công việc khác”, cô tôi động viên.
Trước khi chính thức nhận việc, tôi thục mạng đi tìm những cuốn sách nói về nghệ thuật này. Qua tìm hiểu, tôi bắt đầu thấy an tâm bởi “mẫu nude bàn tiệc” là một trong những nét văn hóa ẩm thực của Nhật Bản. Tôi và An Tử được dẫn tới một nhà hàng lớn. Khi mới đến, chúng tôi đã thấy một vài cô gái xinh đẹp với thân hình quyến rũ đứng trước cửa nhà hàng. Người phỏng vấn là những quý ông lớn tuổi. Họ quan sát tỉ mỉ từng ứng viên, hỏi vài câu hỏi đơn giản và nhanh như chớp quyết định chọn ai.
Thì ra, yêu cầu tiên quyết của “mẫu nude bàn tiệc” là người con gái phải là trinh nữ. Người Nhật Bản cho rằng, chỉ có thân thể trinh nữ mới bảo toàn sự thuần khiết, trong trắng. Khi đó tôi mới 23 tuổi, vẫn còn trinh trắng. An Tử lúc đó 26 tuổi, đã quan hệ tình dục. Nhưng chị tôi dễ dàng qua mặt ban giám khảo khi lòe bịp mới 20 tuổi và hãy còn nguyên vẹn. Cuối cùng, hai chị em đều được tuyển dụng.
Ngày thứ hai, tôi và An Tử được ông chủ dẫn đến một căn phòng sạch sẽ, ngăn nắp để tham gia khóa huấn luyện. An Tử đã dặn trước, “mẫu nude bàn tiệc” phải trải qua quá trình đào tạo rất khắc nghiệt. Nhưng trải nghiệm thực tế khiến tôi khủng hoảng tinh thần. Theo hướng dẫn của giáo viên, chúng tôi trút bỏ quần áo, nhẹ nhàng nằm xuống nền nhà. Tiết học đầu tiên là huấn luyện tính kiên nhẫn. Giáo viên đặt 6 quả trứng gà lên 6 bộ phận trên cơ thể chúng tôi và bắt đầu tính giờ, lại còn giỏ từng giọt, từng giọt nước lạnh lên người. Chỉ cần một quả trứng rơi xuống, mọi công đoạn đều phải làm lại.
Sau hơn một tháng huấn luyện, tôi và An Tử cuối cùng cũng trở thành “mẫu nude bàn tiệc” thực thụ. Một buổi tối, có toán khách đến cửa hàng, ông chủ gọi tôi đến phục vụ họ. Đó là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm thực tế...
Day dứt và mâu thuẫn
Dù đã được huấn luyện nhưng hôm đó, tôi vẫn rất căng thẳng. Mồ hôi tuôn xối xả, nhưng rồi tôi cũng lấy lại bình tĩnh. Tôi đến phòng ăn, căn phòng dường như không trang trí nhiều, duy có một bức tranh cổ, một bình hoa. Trong phòng rất thoáng mát, giúp “mẫu nude” không bị toát mồ hôi.
Tôi nằm xuống ở giữa phòng, tóc được để xõa theo hình chiếc quạt, gắn thêm hoa. Tôi điều chỉnh và cố định tư thế nằm của mình và có cảm giác như đang phải chịu hình phạt. Toàn thân tôi cứng đờ, đến nỗi không thể cử động. Tôi chăm chăm nhìn lên trần nhà, cố gắng trấn tĩnh. Điều duy nhất tôi mong muốn lúc này là mọi việc kết thúc thật nhanh.
Khách hàng đều mặc trang phục truyền thống khi bước vào phòng ăn. Ít phút sau, một phụ bếp mang lên đĩa sushi cực lớn. Cô ta thoăn thoắt sắp xếp thực phẩm lên cơ thể tôi, giữ cho sushi mới làm vẫn giữ nguyên hương vị thơm ngon. Thời gian trôi qua từng giây một, đột nhiên có người yêu cầu để lộ một số bộ phận trên cơ thể tôi. Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ. Nhưng nguyên tắc của nghề không cho phép người mẫu gay gắt phản ứng lại thượng khách. Lần đầu tiên của tôi diễn ra như vậy. Họ nhẹ nhàng gắp từng món trên cơ thể tôi, vui vẻ ăn uống, không có hành động nào quá đáng. Nhưng càng về sau, càng nhiều vị khách đòi hỏi quá đáng, khiến tôi uất nghẹn. Trước khi vào bàn tiệc, họ bàn luận về cơ thể tôi. Thậm chí có kẻ say mèm, luôn tay động chạm lên các bộ phận. Sợ hãi và phẫn nộ, nhưng tôi không dám hé nửa lời, càng không được động đậy. Vì nguyên tắc của nghề là: “Phải phục vụ hết lòng, làm cho khách hàng vui vẻ, mãn nguyện”.
Mặc dù gắn bó với nghề một thời gian không ngắn, nhưng tôi chưa thể quen với việc trang trí bầu ngực bằng bánh kem bơ, gắn hoa, tựa như đang mặc một chiếc áo ngực tuyệt đẹp… Một ngày, khách hàng ồ ạt kéo đến, ông chủ yêu cầu tôi và An Tử cùng khỏa thân nằm trên sàn để bày thức ăn. Hôm đó, họ ăn uống rất lâu rồi thốt ra những lời tục tĩu. Đợi khi khách ra về, tôi và An Tử bật dậy rồi chạy vù vào nhà tắm, để gột rửa nỗi ô nhục còn đọng lại trên cơ thể và ăn sâu trong tâm hồn mình. Khi đó, tôi khóc rất nhiều, khóc như chưa từng được khóc…Vậy là, từ khi gắn với nghề này, mỗi ngày, tôi đều phải chịu sự sỉ nhục, giễu cợt của khách hàng. Mỗi ngày, tôi phải chịu sự giày vò và đau khổ. Điều an ủi duy nhất là lương cao.
Buổi tối khi nằm trên giường, nhớ tới cha mẹ, lòng tôi lại quặn thắt. Nếu họ biết tôi đang làm công việc tủi nhục này, hẳn sẽ rất giận. Suy nghĩ kỹ càng, tôi cuối cùng quyết định từ bỏ nghề mẫu nude bàn tiệc. Sau một năm làm việc, tôi cũng đã kiếm đủ tiền học phí. Tôi lập tức ra đi, mặc cho ông chủ ngạc nhiên vì không hiểu có chuyện gì.
Sau khi tốt nghiệp trường nghệ thuật, tôi về nước. Đêm cuối cùng trên đất khách, ký ức đau buồn về nghề người mẫu nude lại ùa về, khiến tôi day dứt đau khổ. “Mẫu nude bàn tiệc” – cụm từ đó đã trở thành nỗi ám ảnh khó xóa nhòa, hằn sâu trong tâm trí tôi.
Cụm từ "mẫu nude bàn tiệc" dùng để chỉ những cô gái khỏa thân nằm trên bàn ăn, cơ thể được bày biện thức ăn và trở thành bàn tiệc đặc biệt phục vụ thượng khách. Thứ nghề này đã có lịch sử nhiều năm tại đất nước Nhật Bản. Nhiều thượng khách thuộc giới lắm tiền, nhiều của sẵn sàng rót hầu bao để thưởng thức một bữa ăn độc đáo, pha lẫn cảm giác hiếu kỳ này.
Mới đây, một cô gái Trung Quốc tên Vương Na đã công khai câu chuyện đời mình, trong đó tỉ mỉ tường thuật quá trình làm người mẫu nude bàn tiệc tại Nhật Bản. Khi nhớ về quãng thời gian khó khăn, đầy rẫy cạm bẫy ấy, Vương Na không kìm được nước mắt.
Đây là lời tâm sự buồn của Vương Na:
Nhọc nhằn ước mơ nghệ thuật
Ước mơ của tôi là trở thành một nhà nghệ thuật tài năng. Khi tốt nghiệp phổ thông, tôi đã vỡ mộng khi thiếu tới 5 điểm để vào trường nghệ thuật. Cuối cùng, tôi nhận được giấy nhập học của trường nấu ăn. Lúc đó tôi đã khóc rất nhiều. Cha mẹ thì ra sức an ủi: “Chỉ cần con yêu thích nghệ thuật, chỉ cần con không từ bỏ ước mơ của mình, mọi chuyện sẽ tốt đẹp”.
Năm 2001, tôi tốt nghiệp đại học. Trở về quê hương, tôi làm một giáo viên mỹ thuật. Nhưng môi trường nơi đây không đủ sức cho tôi vẫy vùng. Vì tương lai của mình, cũng là để tìm không gian sống khoáng đạt hơn, tốt đẹp hơn, tôi thuyết phục cha mẹ, quyết tâm sang Nhật Bản tìm kiếm cơ hội đổi đời.
Vì lo lắng cho tôi một mình nơi đất khách quê người, cha mẹ bèn liên hệ với một người cô họ đã di dân sang Nhật mấy năm trước. Mùa xuân năm 2002, tôi gặp lại cô mình tại Hokkaido. Hoang mang là cảm giác choán ngợp trong tôi khi mới đặt chân tới thành phố xa lạ. Nhưng vì có cô ở bên, tôi được an ủi phần nào.
Cô tôi là người phụ nữ bất hạnh. Chồng mất sớm, để lại cho cô một người con tên là An Tử. Hai mẹ con họ nương tựa vào nhau mà sống, chật vật mưu sinh. An Tử vốn rất xinh đẹp, nhanh nhẹn. Vì bố mất sớm nên thành tích học tập của chị tôi bị ảnh hưởng. Mấy năm nay, An Tử chưa tìm được công việc nào phù hợp. Mỗi khi rảnh rỗi, chị lại dẫn tôi đi khắp nơi tìm việc, rồi chuẩn bị kỹ lưỡng để đi phỏng vấn, nhưng kết quả đều không như mong muốn.
Số tiền mà tôi mang theo cũng sắp cạn kiệt. Ngày qua ngày, tôi lo lắng không yên vì mức học phí tại trường nghệ thuật luôn là thách thức với hầu bao hiện tại của mình. Và rồi, tôi phải dần hạ các tiêu chuẩn về công việc làm thêm. Nhưng “lực bất tòng tâm”, không nơi nào chịu gật đầu tiếp nhận.
Tủi nhục phận “mẫu nude bàn tiệc”
Bỗng một hôm, hàng xóm của cô tôi muốn giới thiệu cho chị An Tử một công việc kiếm bội tiền. Tin vui đó khiến cả nhà chúng tôi mặt mày rạng rỡ. Người này hào hứng tiết lộ: “Tôi có người bạn mới mở tiệm ăn, hiện cần tuyển một số cô gái xinh đẹp để làm người mẫu. An Tử rất xinh đẹp, nếu nó đồng ý, ngày mai có thể phỏng vấn rồi đi làm luôn”.
Khi đó tôi còn mù tịt về khái niệm “mẫu nude bàn tiệc”, nhưng chỉ cần có việc để làm cũng cảm thấy “mở cờ trong bụng”. An Tử giải thích: “Người mẫu nude bàn tiệc ý chỉ những người đẹp dùng thân thể của mình làm nơi bày thức ăn cho thực khách. Công việc này đã có lịch sử hơn 1.000 năm ở Nhật Bản”. Dù học mỹ thuật từ bé và quá quen với việc nhìn người mẫu khỏa thân, nhưng tôi nghĩ nếu dùng chính thân thể của mình để bày thức ăn cho người khác dùng thì chẳng khác gì dịch vụ sex. Tôi tự nhủ lòng công việc không mấy minh bạch.
“Thực ra cũng không phức tạp như mọi người thường nghĩ. Dân Nhật Bản chúng tôi coi việc lõa thể của người mẫu là sự hiến thân cho nghệ thuật. Nghề này lại thu nhập rất cao. Hai cháu hãy suy nghĩ cho kỹ”, người hàng xóm giải thích.
Dù không muốn làm, nhưng sức hấp dẫn của đồng tiền khiến chúng tôi không cưỡng nổi. Nghe lời dụ dỗ của người hàng xóm, An Tử cuối cùng cũng nhận công việc này. Để tránh bất trắc, chị ấy rủ tôi làm cùng và hứa sẽ giấu kín chuyện này với bố mẹ tôi. “Ở các nước phương Tây, việc phụ nữ khỏa thân là một nghệ thuật đáng được kính trọng. Chỉ số ít người mới cho rằng việc bày thức ăn trên thân thể phụ nữ là hạ lưu. Cháu có thể vừa làm việc ở đó, vừa đi tìm công việc khác”, cô tôi động viên.
Trước khi chính thức nhận việc, tôi thục mạng đi tìm những cuốn sách nói về nghệ thuật này. Qua tìm hiểu, tôi bắt đầu thấy an tâm bởi “mẫu nude bàn tiệc” là một trong những nét văn hóa ẩm thực của Nhật Bản. Tôi và An Tử được dẫn tới một nhà hàng lớn. Khi mới đến, chúng tôi đã thấy một vài cô gái xinh đẹp với thân hình quyến rũ đứng trước cửa nhà hàng. Người phỏng vấn là những quý ông lớn tuổi. Họ quan sát tỉ mỉ từng ứng viên, hỏi vài câu hỏi đơn giản và nhanh như chớp quyết định chọn ai.
Thì ra, yêu cầu tiên quyết của “mẫu nude bàn tiệc” là người con gái phải là trinh nữ. Người Nhật Bản cho rằng, chỉ có thân thể trinh nữ mới bảo toàn sự thuần khiết, trong trắng. Khi đó tôi mới 23 tuổi, vẫn còn trinh trắng. An Tử lúc đó 26 tuổi, đã quan hệ tình dục. Nhưng chị tôi dễ dàng qua mặt ban giám khảo khi lòe bịp mới 20 tuổi và hãy còn nguyên vẹn. Cuối cùng, hai chị em đều được tuyển dụng.
Ngày thứ hai, tôi và An Tử được ông chủ dẫn đến một căn phòng sạch sẽ, ngăn nắp để tham gia khóa huấn luyện. An Tử đã dặn trước, “mẫu nude bàn tiệc” phải trải qua quá trình đào tạo rất khắc nghiệt. Nhưng trải nghiệm thực tế khiến tôi khủng hoảng tinh thần. Theo hướng dẫn của giáo viên, chúng tôi trút bỏ quần áo, nhẹ nhàng nằm xuống nền nhà. Tiết học đầu tiên là huấn luyện tính kiên nhẫn. Giáo viên đặt 6 quả trứng gà lên 6 bộ phận trên cơ thể chúng tôi và bắt đầu tính giờ, lại còn giỏ từng giọt, từng giọt nước lạnh lên người. Chỉ cần một quả trứng rơi xuống, mọi công đoạn đều phải làm lại.
Sau hơn một tháng huấn luyện, tôi và An Tử cuối cùng cũng trở thành “mẫu nude bàn tiệc” thực thụ. Một buổi tối, có toán khách đến cửa hàng, ông chủ gọi tôi đến phục vụ họ. Đó là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm thực tế...
Day dứt và mâu thuẫn
Dù đã được huấn luyện nhưng hôm đó, tôi vẫn rất căng thẳng. Mồ hôi tuôn xối xả, nhưng rồi tôi cũng lấy lại bình tĩnh. Tôi đến phòng ăn, căn phòng dường như không trang trí nhiều, duy có một bức tranh cổ, một bình hoa. Trong phòng rất thoáng mát, giúp “mẫu nude” không bị toát mồ hôi.
Tôi nằm xuống ở giữa phòng, tóc được để xõa theo hình chiếc quạt, gắn thêm hoa. Tôi điều chỉnh và cố định tư thế nằm của mình và có cảm giác như đang phải chịu hình phạt. Toàn thân tôi cứng đờ, đến nỗi không thể cử động. Tôi chăm chăm nhìn lên trần nhà, cố gắng trấn tĩnh. Điều duy nhất tôi mong muốn lúc này là mọi việc kết thúc thật nhanh.
Khách hàng đều mặc trang phục truyền thống khi bước vào phòng ăn. Ít phút sau, một phụ bếp mang lên đĩa sushi cực lớn. Cô ta thoăn thoắt sắp xếp thực phẩm lên cơ thể tôi, giữ cho sushi mới làm vẫn giữ nguyên hương vị thơm ngon. Thời gian trôi qua từng giây một, đột nhiên có người yêu cầu để lộ một số bộ phận trên cơ thể tôi. Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ. Nhưng nguyên tắc của nghề không cho phép người mẫu gay gắt phản ứng lại thượng khách. Lần đầu tiên của tôi diễn ra như vậy. Họ nhẹ nhàng gắp từng món trên cơ thể tôi, vui vẻ ăn uống, không có hành động nào quá đáng. Nhưng càng về sau, càng nhiều vị khách đòi hỏi quá đáng, khiến tôi uất nghẹn. Trước khi vào bàn tiệc, họ bàn luận về cơ thể tôi. Thậm chí có kẻ say mèm, luôn tay động chạm lên các bộ phận. Sợ hãi và phẫn nộ, nhưng tôi không dám hé nửa lời, càng không được động đậy. Vì nguyên tắc của nghề là: “Phải phục vụ hết lòng, làm cho khách hàng vui vẻ, mãn nguyện”.
Mặc dù gắn bó với nghề một thời gian không ngắn, nhưng tôi chưa thể quen với việc trang trí bầu ngực bằng bánh kem bơ, gắn hoa, tựa như đang mặc một chiếc áo ngực tuyệt đẹp… Một ngày, khách hàng ồ ạt kéo đến, ông chủ yêu cầu tôi và An Tử cùng khỏa thân nằm trên sàn để bày thức ăn. Hôm đó, họ ăn uống rất lâu rồi thốt ra những lời tục tĩu. Đợi khi khách ra về, tôi và An Tử bật dậy rồi chạy vù vào nhà tắm, để gột rửa nỗi ô nhục còn đọng lại trên cơ thể và ăn sâu trong tâm hồn mình. Khi đó, tôi khóc rất nhiều, khóc như chưa từng được khóc…Vậy là, từ khi gắn với nghề này, mỗi ngày, tôi đều phải chịu sự sỉ nhục, giễu cợt của khách hàng. Mỗi ngày, tôi phải chịu sự giày vò và đau khổ. Điều an ủi duy nhất là lương cao.
Buổi tối khi nằm trên giường, nhớ tới cha mẹ, lòng tôi lại quặn thắt. Nếu họ biết tôi đang làm công việc tủi nhục này, hẳn sẽ rất giận. Suy nghĩ kỹ càng, tôi cuối cùng quyết định từ bỏ nghề mẫu nude bàn tiệc. Sau một năm làm việc, tôi cũng đã kiếm đủ tiền học phí. Tôi lập tức ra đi, mặc cho ông chủ ngạc nhiên vì không hiểu có chuyện gì.
Sau khi tốt nghiệp trường nghệ thuật, tôi về nước. Đêm cuối cùng trên đất khách, ký ức đau buồn về nghề người mẫu nude lại ùa về, khiến tôi day dứt đau khổ. “Mẫu nude bàn tiệc” – cụm từ đó đã trở thành nỗi ám ảnh khó xóa nhòa, hằn sâu trong tâm trí tôi.
Theo Đất Việt
Thứ năm, ngày 19 tháng một năm 2012
Man rợ vụ tạt axít cả nhà hàng xóm để trả thù
Công an quận Gò Vấp – TPHCM cho biết đã bắt khẩn cấp Lâm Tiến Dũng (SN 1964, ngụ tại 274/10 Nguyễn Văn Nghi, phường 7, quận Gò Vấp) vì đã tạt axit, làm 4 người trong một gia đình nguy kịch.

Lâm Tiến Dũng, kẻ tàn độc tạt axit làm 4 người trong 1 gia đình phỏng nặng, trong đó có 3 người mù mắt.
Theo lời khai ban đầu của Dũng, do anh Nguyễn Quốc Tuấn (SN 1974, ngụ nhà số 274/8 Nguyễn Văn Nghi, phường 7, quận Gò Vấp – TPHCM, bán tạp hóa) thường xuyên chửi cha của Dũng khiến cha của Dũng đã từng treo cổ tự tử, nhưng may mắn không chết, nên từ đó Dũng nuôi mối thù.
Khoảng 7 giờ ngày 18-1, sau khi đã mua được 1 lít axit, Dũng đổ vào ca 600 ml, phần còn lại Dũng đổ vào lọ thủy tinh. Sau đó Dũng mặc áo mưa, đeo kính và khẩu trang để tránh không bị axit hắt vào người mình rồi đem xe máy đến gửi tại Bệnh viện 175, đón xe đến nhà anh Tuấn.
Thấy anh Tuấn đang bước ra bán hàng, Dũng bước tới tạt thẳng ca axit làm trúng người anh Tuấn và bé Nguyễn Quốc Huy Bảo (SN 1997, con anh Tuấn). Bị nóng rát nên anh Tuấn chạy vào trong mở cửa sau nhà để trốn. Dũng tiếp tục đuổi theo thì thấy chị Phạm Thị Xuân (SN 1977, vợ anh Tuấn) chạy ngược về phía mình nên Dũng đã dùng lọ thủy tinh còn lại tạt khoảng nửa lọ vào người chị Xuân, rồi tiếp tục đuổi theo anh Tuấn. Do chạy nhanh, lọ thủy tinh bị lắc, làm số axit còn lại đổ ra ngoài, dính vào tay phải và cổ Dũng.
Khi đã hết axit, Dũng chạy ngược ra đầu hẻm và vứt bỏ áo mưa, kính, khẩu trang rồi tẩu thóat.
Bé Nguyễn Thị Thanh Ngọc (SN 2007, con chị Xuân và anh Tuấn) từ trên lầu bước xuống, giẫm phải vũng axit trên nền nhà rồi trượt chân ngã nên cũng bị phỏng.
Sau một ngày cấp cứu tại Bệnh viện 175, anh Tuấn được xác định bị phỏng 33% cơ thể, 13% độ sâu, ở vùng mặt, cổ, tay chân, miệng và 2 mắt. Chị Xuân bị phỏng 28% cơ thể, 22% độ sâu, ở đầu, mặt, cổ, thân, chân, tay, mắt phải.
Riêng bé Bảo bị phỏng ở vùng ngực, lưng, 2 tay độ III, diện tích 12%. Mắt trái bị phỏng toàn bộ giác mạc, da mi 2 mắt đều phỏng. Còn bé Ngọc bị phỏng ở đùi.
Hiện anh Tuấn, chị Xuân được chuyển vào khoa phỏng Bệnh viện Chợ Rẫy để tiếp tục điều trị. Cháu Bảo được chuyển vào Bệnh viện Nhi Đồng 2, còn cháu Ngọc được đưa về nhà để người thân chăm sóc.
Theo các bác sĩ, anh Tuấn hiện rất nguy kịch, mắt đã bị mù, chị Xuân cũng bị mù mắt phải. Còn cháu Bảo mù cả 2 mắt và đang được chăm sóc đặc biệt tại phòng cách ly.
Sau khi vụ án xảy ra, cơ quan CSĐT Công an quận Gò Vấp khẩn trương tới hiện trường thu giữ tang vật, gồm: 1 ca nhựa màu xanh cao 18 cm, 1 lọ thủy tinh cao 15 cm, một bộ quần áo mưa, một đôi găng tay dính nhiều axit…
Sau 2 ngày lẩn trốn ở nhà người quen tại quận 4, biết không thể trốn thoát nên tên Dũng gọi người nhà đến đưa Dũng ra đầu thú.
Theo NLĐO
Thứ tư, ngày 18 tháng một năm 2012
Sao nữ 30 tuổi có gương mặt "trẻ thơ" tung ảnh bán khỏa thân
Với thân hình bốc lửa, cô nàng người mẫu có gương mặt trẻ thơ Yên Hoa Muội Muội đã tung ảnh nóng bỏng tay.
Mới đây, người mẫu nổi tiếng và cũng là hot blogger của Trung Quốc, Yên Hoa Muội Muội đã gây sốc khi liên tục tung ra những hình ảnh bốc lửa và thậm chí có tấm ảnh bán khỏa thân chỉ dùng tay che hờ "đôi gò bồng đào" nóng bỏng. Năm nay đã bước sang tuổi 30 nhưng Yên Hoa Muội Muộivẫn thuộc hàng "hot girl" đình đám nhờ gương mặt trẻ thơ và có sở thích nổi loạn.
Những tấm ảnh này ngay khi công khai trên mạng đã thu hút sự chú ý của cư dân mạng. Thậm chí trong vài phút, cái tên Yên Hoa Muội Muội đã trở thành cái tên được tìm kiếm nhiều nhất trên trang tìm kiếm nổi tiếng Baidu. Cư dân mạng cho rằng, những tấm ảnh này chẳng khác gì ảnh khiêu dâm và nên bị gỡ bỏ.
Tuy nhiên đáp lại sự phản hồi gay gắt của cư dân mạng, Yên Hoa Muội Muộicho rằng: “Bây giờ có rất nhiều cô gái xinh đẹp và gợi cảm. Họ thích việc lưu ảnh cá nhân của mình để sau này có thể nhớ đến một thời son trẻ. Tôi xinh đẹp hay không thì không rõ nhưng chẳng ai nói tôi xấu xí cả. Tôi thích chụp ảnh gợi cảm. Điều đó chẳng có gì là xấu”. Khi được hỏi có phải cô cố tình tung ảnh nóng để mong nổi tiếng hay không, cô người mẫu 30 tuổi cười: “Tôi thích được nổi tiếng trên mạng thôi. Ở ngoài đời thực, tôi thích sự yên bình hơn”.
Sinh năm 1982 và tới từ Thành Đô, trước khi nổi tiếng, chân dài cao 1m68 này từng là thạc sỹ chuyên ngành Quản trị ở nước ngoài. Cô được biết đến từ 2006 sau khi đảm nhận vai trò người mẫu. Hiện tại, Yên Hoa Muội Muội là người mẫu ảnh nóng bỏng đắt show của Cbiz.
Những tấm ảnh này ngay khi công khai trên mạng đã thu hút sự chú ý của cư dân mạng. Thậm chí trong vài phút, cái tên Yên Hoa Muội Muội đã trở thành cái tên được tìm kiếm nhiều nhất trên trang tìm kiếm nổi tiếng Baidu. Cư dân mạng cho rằng, những tấm ảnh này chẳng khác gì ảnh khiêu dâm và nên bị gỡ bỏ.
Tuy nhiên đáp lại sự phản hồi gay gắt của cư dân mạng, Yên Hoa Muội Muộicho rằng: “Bây giờ có rất nhiều cô gái xinh đẹp và gợi cảm. Họ thích việc lưu ảnh cá nhân của mình để sau này có thể nhớ đến một thời son trẻ. Tôi xinh đẹp hay không thì không rõ nhưng chẳng ai nói tôi xấu xí cả. Tôi thích chụp ảnh gợi cảm. Điều đó chẳng có gì là xấu”. Khi được hỏi có phải cô cố tình tung ảnh nóng để mong nổi tiếng hay không, cô người mẫu 30 tuổi cười: “Tôi thích được nổi tiếng trên mạng thôi. Ở ngoài đời thực, tôi thích sự yên bình hơn”.
Sinh năm 1982 và tới từ Thành Đô, trước khi nổi tiếng, chân dài cao 1m68 này từng là thạc sỹ chuyên ngành Quản trị ở nước ngoài. Cô được biết đến từ 2006 sau khi đảm nhận vai trò người mẫu. Hiện tại, Yên Hoa Muội Muội là người mẫu ảnh nóng bỏng đắt show của Cbiz.
Cave Ở Đồ Sơn
PHÓNG SỰ XÃ HỘI (nhạy cảm)
POST NGUYÊN VĂN (nhiều từ nhạy cảm, các bạn có thể lướt qua)

PHẦN I

Các bác hãy xem tấm hình này, sau đây tôi sẽ nói với các bác: đây là hiện vật gì? Công dụng của nó? Giá trị của nó? Tôi có nó trong trường hợp nào? và cuối cùng một vài điều tâm sự.
1. Đây là một trang giấy, tôi xé từ một quyển sổ tay, đúng là sổ tay, vì kích cỡ nó đúng là để vừa trong lòng bàn tay. Nó được xé ra từ một quyển sổ của một em “hàng” ở Đồ Sơn. ở Đồ Sơn, hầu như em nào cũng có một quyển sổ be bé thế này, đó là vật bất ly thân, quan trọng lắm. Vì nó là cơm áo gạo tiền của các em.
Hôm đó, tôi lưu lạc đến Đồ Sơn trong một chiều thứ bảy. Nhà nghỉ mà ông bạn tôi dẫn vào là nhà quen, nhưng hôm đó lại rất đông khách. Tôi ngần ngừ định ra, nhưng ông chủ tốt tính quá đâm nể. Ông ấy bảo: “Chỉ còn cái phòng của bọn nhân viên nó ở, anh nghỉ tạm”. OK. Mỗi nhà nghỉ thường nuôi 1-2 đứa gái “hàng”, gọi là nhân viên, chúng được bố trí nghỉ ở một phòng xa nhất, góc gách, thiết bị vệ sinh tồi tàn hơn vì ít được chăm sóc.
Tôi nằm nghỉ, tiện tay kéo cái ngăn kéo thấy gương lược, son phấn, bao cao su, cặp tóc, linh tinh lang tang, trong đó có 1 quyển sổ con con và 1 cái bút bi. Lúc đầu nghĩ: Hàng ghi nhật ký thì sang trọng nhẩy? Biết đâu sau này em hàng này lưu danh với đời chăng? Thế là tôi nằm giở xem. Chủ yếu các trang là ghi như cái ảnh tôi chụp lại đây.
Hàng số bên trái là ngày (các trang khác có chỗ ghi rõ chữ “ngày”), còn là một dãy dấu nhân. Đến đây các bác chắc đoán ra rồi. Đây là nhật ký làm việc của em. Hàng ngày, sáng hôm sau, khi em thức dậy, em không quên đánh dấu “X”, cứ bao nhiêu lần tiếp khách là bấy nhiêu dấu “X”. Tôi không khỏi bất ngờ về cách ghi chép thô sơ, đơn giản này. Hôm đó, tôi đợi cho được chính em ở phòng đó tiếp khách xong rồi đi qua đêm với em, sau đó tôi không thấy tiếc là mình đã đợi.
2. Em kể rằng, tất các các con hàng Đồ Sơn mà em biết đều ghi chép kiểu này. Công dụng của nó là để cuối tháng, cuối ngày, hoặc cuối tuần “đọ sổ” với chủ, tức là so sánh với chủ, rồi từ đó mà thanh toàn tiền. Tất nhiên có nhiều đứa ghi gẩm phức tạp hơn, có đứa viết nhiều chữ hơn, nhưng nói chung đều dùng ký hiệu. Trong trang này, có những ký hiệu dấu sao “*” trong vòng tròn, đó là đi qua đêm, tính bằng 3 cuốc đi nhanh. Tôi tỉ tê hỏi các ký hiệu khác, thì em chỉ nói cái dấu “X” có gạch dưới là những lần em đi một lần, tính với chủ là 1, nhưng em cho khách làm 2 nhát, được bo khá. Còn cái dấu “X” nằm trong ô vuông thì em không nói gì cả, nhất định không nói.
3. Như vậy, đây là một dạng “văn vật” có hồn. Tôi vốn dân làm nghề “tò mò” nên cố ý xé rách hẳn 1 tờ, bảo anh tưởng qua rồi em vứt đi. Tôi bèn đền em bằng cách chép lại cho em y sì trang này, vào 1 trang khác. Em khen xuyt xoa là anh chữ đẹp quá. Tôi thủ lấy 1 trang mang về, chả biết để làm gì, nhưng cứ giữ lấy. Bỗng hôm nay có ý định kể cho các bac trong 4r này câu chuyện về nó.
4. Trong trang này, có ngày em đánh dấu 16 “nhát”, nói chung số ngày có trên 10 nhát hơi nhiều, trung bình gọi cho là 10 nhát. Mới thấy cái cường độ làm việc của các em ghê gớm thật. Tôi tìm cả quyển sổ ghi nhật ký khoảng 3 tháng, ngày nhiều nhất là em đánh 21 cái dấu “X”, tính ra là 23 lần để đọ với chủ, lại có 3 lần gạch chân. Tức là ngày đó cái bím của em ăn 23 lần. Ghê quá. Ngày ít nhất là 1, nhưng chỉ 1-2 ngày như thế mà thôi.
Em kể chuyện với tôi, ở Đồ Sơn có đứa dịp 30/4, đã đi khách tính với chủ là 50 lần. Không sao hiểu nổi. Em giải thích: Con ấy đẹp, cao như hoa hậu, ngày khách đông vì hội hè mà, nó đi 3-6 thằng một lần. Khoảng trên dưới 1 giờ là xong tất cả các anh. Tôi hỏi em: Đi mấy đứa 1 lần thì ghi thế nào? Em cười bảo: Em chưa đi bao giờ nên không nghĩ là sẽ ghi thế nào. Các bác tư vấn cho em ấy đánh dấu thế nào nhỉ? Hay là làm một cái vòng tròn to, trong đó đánh 3-6 cái dấu X?
PHẦN II
Tôi sẽ kể cho các bác chuyện một em hành nghề ở Đồ Sơn. Em có quyển sổ mà tôi đã xé ấy. Tên em ta quy ước gọi là M. Khi tôi gặp em, thì em đã ở Đồ Sơn được khoảng 6 tháng. Đó là khoảng thời gian đủ cho em tốt nghiệp cấp bậc cử nhân, sau 6 tháng đến 1- 2 năm mà tồn tại ở Đồ Sơn coi như hạng Cao học. Theo M, ở Đồ Sơn có khoảng vài chục em cấp học vị Tiến sĩ, đã ở đây 2-4 năm.
Em M. đến ĐS do một đứa bạn cùng xã rủ. Em đã phải suy nghĩ mất khoảng 1 tháng. Em học hết lớp 7, ham học và học giỏi, nhưng bố mẹ không cho đi học nữa. Quê em ở một huyện thuộc tỉnh Hoà Bình, toàn bộ là dân tộc Mường. Mường gốc gác luôn. Bố mẹ đều làm ruộng, có 4 anh chị em. Em nói: “Quay đi quay lại, học có lớp 7, giờ làm được gì, làm ruộng thì cắm cúi cả năm có việc 4-5 tháng, một năm cả nhà làm được khoảng 1 vài triệu, không đủ ăn, có đứa rủ đi rửa bát cho nhà hàng, một tháng mang về cho bố mẹ 500.000 đồng coi như đổi đời, sống trong mơ. Người thực việc thực. Nên em đồng ý”.
Đồng ý rồi, gần ngày đi thì nó kéo riêng ra, nói úp mở bảo người xuôi khác lắm, phải chiều. Chiều thế nào? Thì đại khái động chạm nhau. Em M bắt đầu hơi hiểu ra. Rồi không muốn đi. Nhưng lúc đó thì bố mẹ bảo phải lấy chồng. Lấy 1 thằng bằng tuổi. Em chán quá, hỏi con chị kia thực ra là làm gì. Bà chị bèn nói thẳng. Em nghĩ ngợi mãi, rồi bảo với bố mẹ theo chị đi rửa bát, phục vụ nhà hàng, thế là đi.
Lần đầu bán trinh, M được 3 triệu đồng. Nói chung, ở Đồ Sơn luôn luôn có khoảng 5-10 em túc trực để bán trinh. Đó là đội tân binh, mới nhập trường đời. Tôi đã hỏi thằng chủ, lý do tìm cho ông sếp một em trinh, nó hát rằng: 7 triệu đồng. Nó nói thật. Cá biệt có ông phải mua đến 10-15 triệu, với những em xinh. Mua trinh như đi mua nhà. Thích thì giá cả chả là gì, sân siu vô tội vạ. Nhưng các em thì chỉ có được 3 triệu mà thôi. Không biết giá cuộc chơi từ 80.000 lên 90.000, các em có được tăng từ 3 lên 3 triệu rưỡi không?
Trời ơi, các em vừa bán trinh xong thì coi như thời kỳ vàng son làm nghề. Em chưa biết gì, thái độ phục vụ kém, nhưng khách thì xếp hàng, ở Đồ Sơn gọi là “ăn sái”. Có một em vừa bán trinh, lập tức các ông chủ ở Đồ Sơn thông tin cho nhau, chén trước. Nên bọn làm ở Đồ Sơn, bọn chủ và bọn làm thuê cho chủ thường sơi món này. Sau đó, mỗi nhà hàng có 1 ít khách ruột thì ưu tiên cho “ăn sái”. Em M kể với tôi 1 nguyên tắc: “Không bao giờ chủ nuôi gái lại đi chén gái mình nuôi, mà nó chén tất cả bọn gái ở các nhà hàng khác”.
Đồ Sơn thấy hàng đi đầy rẫy, nhưng cũng có nhiều đẳng cấp, các bác phải hiểu điều này để phân biệt thân phận các em. Loại được nuôi bao, thường là các em mới chân ướt chân ráo ra, như em M tôi gặp. Loại nuôi bao cũng có 2 loại.
Một là được ông chủ nhà nghỉ nuôi, ở tại nhà nghỉ. Trước kia Đồ Sơn chỉ có 1 loại hình thức này. Sau khi Đồ Sơn có chuyện giải toả một số nhà nghỉ làm đường, thì sinh ra loại nuôi bao thứ hai. Đó là những ông chủ vốn có kinh nghiệm nuôi gái, thuê hẳn 1-2 phòng của 1 nhà nghỉ nào đó, nuôi mấy đứa hàng. Tôi đã hỏi, biết 2 phòng thuê ở khu 2 là 6 triệu đồng. 2 phòng ấy nó nhét 5-6 em. Thế đấy. Tất cả các em hàng loại này đều gọi là “nhân viên”, có hợp đồng lao động hẳn hoi (rửa bát, phục vụ buồng… Ăn chia thì như sau: 90.000 chia nhà nghỉ 40.000, chủ nuôi 50.000. Chủ nuôi sẽ cho hàng 20.000, còn nó xơi 30.000, chỉ lo cho các em 2 bữa cơm chính và chỗ ngủ mấy em chen nhau 1 phòng.
Loại hàng thứ hai dĩ nhiên đại khái đã được giải phóng, không lệ thuộc thằng chủ nào. Những em này đã qua cử nhân ở Đồ Sơn, tự lo cho mình, tự trả tiền phòng ở. Những em này có cái hay là thường là xinh (mới tồn tại được), nhưng bọn chủ khi gọi hàng cho khách, thường ưu tiên gọi các em được nuôi bao, để giải quyết công ăn việc làm giúp nhau. Các em loại tự do thì chỉ được 40, nhà nghỉ 50. Dĩ nhiên các em phải thuê phòng ở, tự lo ăn. Thuê phòng thì không có giá 3 triệu đồng/ năm như các ông chủ cho nhau thuê đâu. Có nhiều em ra tự do, rồi lại tình nguyện ở 1 nhà nghỉ nào đó với bác chủ, kiếm 20.000/phát dễ sống hơn 40.000/phát.
Em M. đã ở đó khoảng gần 1 năm rồi, nhưng giờ đây muốn phá ra ngoài không được. Lý do là Luật Lao động phải ký hợp đồng ít nhất 1 năm. Mịa kiếp, bọn chủ ấy thạo luật lao động hơn tôi và các bác. Và, chủ thường chỉ đưa tiền cho nhân viên khoảng 50-60% để giữ chân.
Em M. sau khi có trình độ cử nhân rồi, thì em đã tạo công ăn việc làm cho 4 em khác cùng làng. Có 2 em khác cùng học với em một lớp, cùng xóm cùng thôn luôn. Có 1 lần em bảo tôi: Anh có ăn sái thì ở lại, em vừa gọi 1 đứa ở làng em đến, vừa bán trinh 3 ngày trước. Nhưng hôm đó tôi không thể ở lại được. Trong các em, hình thành một loại “ái hữu giai cấp”. Bọn chủ thường quát nạt, ăn chặn của các em mới. Nhưng nếu có 1 em cũ bao bọc, chỉ dạy thì các em mới cũng đỡ đi. Tôi đã gặp dàn 5 em cùng làng này, làm việc 3 em. Các em mới ra đều sinh năm 86-87, ngơ ngác chân quê. Hình ảnh của em M gần 1 năm về trước. 1-2 tuần đầu là xem phim mát. Cứ xem liên tục, các kỹ thuật cũng làm quen trên phim. Các chị cũ về truyền đạt thêm vào. Sau đó là bán trinh, rồi tự tức học nghề. Tôi có cảm tưởng, càng các em đẹp thì sự học hành càng chểnh mảng. Có em xấu mặt thôi, nhưng nghề nghiệp lại tuyệt vời.
Một lần, em M xin nghỉ nửa tháng về gặt cho mẹ. Khi em ra, về đến bến xe Hà Đông, em đã điện tôi ra đón, vì đang ngú ngớ, lại đi cùng 2 em khác (nhóm cùng làng), tôi đang định đưa các em đi Đồ Sơn, thì lập tức thấy một thằng khác đến đón. Nó được thằng chủ Đồ Sơn nhờ đi đón các em. Các em đều cảm động, vì thấy tôi đón các em không gạ gẫm tranh thủ vào nhà nghỉ, mà ân cần hỏi han, tính gửi xe đưa các em đi, đối xử như “người thường”. Từ đó, em M mới kể nhiều chuyện cho tôi.
Tất cả các em Đồ Sơn đều có dùng thuốc bôi trơn. Các bác không thể nào biết được. Trừ trường hợp gặp em buổi sáng, hoặc có anh làm cho em có hứng. Em M cũng có 1 tuýp thuốc bôi trơn, cho tôi xem, chữ Trung Quốc mờ mịt. Rõ là hàng đểu. Nhưng các em vẫn phải dùng. Tôi rút ra kết luận, ở Đồ Sơn, các em vùng núi cao, dân tộc là hay nhất.
Cơ địa các em khiến cho việc làm lụng ít ảnh hưởng. Cũng là làm việc ấy, 6 tháng dân Kinh, nhất là Kinh gốc thị thành sẽ toác toàng toang, nhưng các em Mường, Tày, Thái vẫn khá khít, tốc độ “ca-vát hoá” chậm. Một lần, tôi gọi cho sếp tôi em tên là Nông Thị Theo, Bắc Cạn, sau đó sếp đi cứ gọi em này suốt. Sếp bảo em có tài co thắt, một lần tôi đến tìm em này nhưng em lại bị “án treo”, nên chưa biết.
Em M kể cho tôi một chuyện này: Có lần, bố em tìm đến Đồ Sơn gặp em. Chuyện này là thường. Khi có bố đến, em sẽ được bọn chủ bố trí cho làm việc ở một nhà hàng nào đó, rửa bát thật. Bố xuống thấy con hùng hục vào bếp, rửa bát lớ ngớ thì thương lắm. Nào em có phải rửa bao giờ đâu mà biết. Bà chủ thấy thế thì bảo: “Thôi mấy hôm nay cho cháu nghỉ chơi với bố”. Bố em cảm động lắm. Nào ông có biết, bà chủ cũng có tiền thằng chủ cho, vì phải gửi em vào đó mà. Tất nhiên, các ông bố bà mẹ đến Đồ Sơn, có hàng ngàn lý do phải ra về ngay. Nơi làm việc, một ngày là đống tiền, bố (mẹ) ở đây không được đâu. Đuổi khéo. Em M. đã mang về cho bố mẹ một đợt 5 triệu đồng để sửa nhà, nên bố em quyết đến tận nơi xem con mình làm gì mà nhiều tiền thế. Hỡi ơi, những ông bố nông dân Việt Nam tốt nết mà ngu ngốc. Đáng thương thay. Nhưng những ông bố bà mẹ này thường ở vùng sâu, vùng xa. Còn các em đồng bằng ở Đồ Sơn, thường là nói dối đi làm may, làm gì đó ở Hải Phòng, Hà Nội. Công ty May vốn Đài Loan trên đường từ Hải Phòng ra Đồ Sơn cũng là 1 nguồn cung cấp hàng cho Đồ Sơn. Đầu tiên là làm thêm. Lương công nhân may 400-500.000 đồng/tháng, còn em làm thêm thế này, sau rồi bỏ việc, làm thêm thành làm chính.
Em M kể: “Có đứa bố, mẹ ra, ở tầng 2, con vẫn tiếp khách ở tầng 3, tầng 4. Vì ông bố được chủ bố trí nghỉ ở tầng đó, còn con thì coi như dọn buồng, nấu ăn. Khách đến khách đi ông bố cóc biết gì đâu. Lúc đầu ông đến bọn chủ cho ông đợi dài cổ, bảo con ông ra Hải Phòng mua thực phẩm, thực ra nó cho con bé nằm cố định ở 1 phòng, hoặc có chạy thì loanh quanh trên đó, có thằng bảo vệ gác cầu thang rồi”.
Sau này, em M có sắm được 1 cái điện thoại đen trắng, nháy gọi cho tôi kêu “Nhớ anh”, sau rồi cóc thấy nữa, 1 lần em mượn máy khác, bảo thằng chủ nó vứt của em đi rồi. Tôi bảo em, em về Hà Nội đi, làm thuê ở 1 hàng làm đầu, rồi có nghề. Nếu muốn làm thêm thì cũng được khá hơn, rồi sau mở lấy một hàng làm đầu, thuê cửa hàng mà sống. Em bảo một thời gian nữa. Vì thằng chủ còn giữ 7-8 triệu chưa trả, chưa hết hợp đồng. Em bảo làng em, sau khi em đi làm về, thì béo tốt hơn, đẹp hơn, có 5-7 thằng đến hỏi làm vợ, em về làng là đắt như tôm tươi, nhưng chưa muốn về. Nhưng từ nay đến tết sẽ về. Riêng cái khoản kế hoạch này tôi không tin. Các em, như em M đã quen kiếm tiền dễ dàng mất rồi.
Tuy em chỉ được tiền bèo bọt thôi, nhưng được nuôi bao, không cần vất vả suy nghĩ. Kiếm 1 tuần bằng ở quê làm cả năm. Biết là hàng Hà Nội, Hải Phòng kiếm hơn cũng không đi ngay đâu, nói gì nghĩ đến chuyện làm 1 nghề nghiêm túc. Từ khi tôi quen em, đến nay mấy tháng, em chuyên nghiệp lên nhiều, vô cảm hơn nhiều. Tôi nghĩ, còn sống được là các em còn ở. Khi có đợt mới ra, các em trẻ hơn cạnh tranh mất khách, nhà chủ đuổi hay đối xử thậm tệ các em mới tính chuyện hồi hương lấy chồng. Vả lại, mới 20 tuổi, còn trẻ chán mà.
Em M một hôm tỷ tê kể cho tôi về các hạng khách. Em coi tôi là người thân rồi, nên kể hết. Em kết luận học sinh Đồ Sơn hư hỏng hết. Nói chung học cấp 2 là đi chơi gái rồi. Dễ quá mà. 90 ngàn thì nó kiếm dễ, có khi tiết kiệm tiền bố mẹ cho ăn sang cũng nên. Có thằng, vào phòng không biết làm gì, gọi gái là chị, nói thẳng là em chỉ để biết nó thế nào thôi. “Thấy em cởi quần áo ra, nó run cầm cập. Nhìn mê mải vì chưa bao giờ nhìn thấy con gái khoả thân mà. Những đứa ấy em chỉ động vào chưa đến 1 phút đã bắn tinh ra rồi. Nhiều khi cũng thương. Nó bảo chị ơi em thế có phải là hỏng rồi không?”.
Có một lần, M gặp một ông khách, mà khi nhìn thấy chim, em liền cuốn gói chạy luôn. Đó là 1 con chim đại tướng, to không thể tưởng được. Theo em, gái hàng sợ những ông như vậy. các em coi chuyện đó là việc làm. Càng làm ít càng tốt. Vả lại. sau khi đã đi mươi ông khách, mà lại chịu một ông như vậy thì coi như đi buôn mất vốn nhiều lần. Em M kể rằng, các em đều thích đi những ông già có vẻ trí thức, hơn là đi thanh niên 20-35 tuổi. Vì sao? Ông già yếu, có ông không làm gì được, chỉ dùng tay vuốt. Nếu có chơi thì cũng rất nhanh. Các ông già trí thức thường có gia đình, sạch sẽ, sống được đến tuổi ấy chứng tỏ chưa có bệnh phong tình. Còn nhất là bọn nghiện thì các em phát hiện ra, dù bị phạt cũng chạy. Người 30-40 là em sợ nhất, bọn này dai sức, có kinh nghiệm, chơi lâu. Em M bảo: “Có thể những người đó làm chồng, làm người yêu thì thích, nhưng chúng em không phải loại có thể yêu hay lấy những anh ấy”. Thế đấy. Các bác đừng huênh hoang mình khoẻ, mình dai với gái. Hàng nói nó thích chẳng qua dối trá, làm… hàng mà thôi. Điều thích nhất của chúng là tiền, tuy nhiên, có đứa có hiểu biết, biết rằng kiếm được tiền thì cũng phải phục vụ thế nào, nên nó phục vụ tốt. Em M, tôi cho là cũng là loại phục vụ tốt, bây giờ nhiều khách, mặt đẹp, phải cái hơi thấp, nhưng người em đẹp, dù ở Đồ Sơn thế, nhưng mọi bộ phận xuống cấp chậm lắm. Tôi bắt đầu ít thấy thương em, hơi chan chán. Tuy nhiên, em vẫn tin tưởng tôi là người đối với em tử tế, gặp thì nói chuyện rất tự nhiên. Em bảo khi nào em về quê, qua Hà Nội rủ tôi về quê em chơi. Tôi cũng thích xem bản người Mường, đồng ý luôn. Theo lời kể của 5 em, tôi đã nhờ người hỏi đến nơi, đúng là các em ở đó.
Xem Tiếp--»
POST NGUYÊN VĂN (nhiều từ nhạy cảm, các bạn có thể lướt qua)

PHẦN I

1. Đây là một trang giấy, tôi xé từ một quyển sổ tay, đúng là sổ tay, vì kích cỡ nó đúng là để vừa trong lòng bàn tay. Nó được xé ra từ một quyển sổ của một em “hàng” ở Đồ Sơn. ở Đồ Sơn, hầu như em nào cũng có một quyển sổ be bé thế này, đó là vật bất ly thân, quan trọng lắm. Vì nó là cơm áo gạo tiền của các em.
Hôm đó, tôi lưu lạc đến Đồ Sơn trong một chiều thứ bảy. Nhà nghỉ mà ông bạn tôi dẫn vào là nhà quen, nhưng hôm đó lại rất đông khách. Tôi ngần ngừ định ra, nhưng ông chủ tốt tính quá đâm nể. Ông ấy bảo: “Chỉ còn cái phòng của bọn nhân viên nó ở, anh nghỉ tạm”. OK. Mỗi nhà nghỉ thường nuôi 1-2 đứa gái “hàng”, gọi là nhân viên, chúng được bố trí nghỉ ở một phòng xa nhất, góc gách, thiết bị vệ sinh tồi tàn hơn vì ít được chăm sóc.
Tôi nằm nghỉ, tiện tay kéo cái ngăn kéo thấy gương lược, son phấn, bao cao su, cặp tóc, linh tinh lang tang, trong đó có 1 quyển sổ con con và 1 cái bút bi. Lúc đầu nghĩ: Hàng ghi nhật ký thì sang trọng nhẩy? Biết đâu sau này em hàng này lưu danh với đời chăng? Thế là tôi nằm giở xem. Chủ yếu các trang là ghi như cái ảnh tôi chụp lại đây.
Hàng số bên trái là ngày (các trang khác có chỗ ghi rõ chữ “ngày”), còn là một dãy dấu nhân. Đến đây các bác chắc đoán ra rồi. Đây là nhật ký làm việc của em. Hàng ngày, sáng hôm sau, khi em thức dậy, em không quên đánh dấu “X”, cứ bao nhiêu lần tiếp khách là bấy nhiêu dấu “X”. Tôi không khỏi bất ngờ về cách ghi chép thô sơ, đơn giản này. Hôm đó, tôi đợi cho được chính em ở phòng đó tiếp khách xong rồi đi qua đêm với em, sau đó tôi không thấy tiếc là mình đã đợi.
2. Em kể rằng, tất các các con hàng Đồ Sơn mà em biết đều ghi chép kiểu này. Công dụng của nó là để cuối tháng, cuối ngày, hoặc cuối tuần “đọ sổ” với chủ, tức là so sánh với chủ, rồi từ đó mà thanh toàn tiền. Tất nhiên có nhiều đứa ghi gẩm phức tạp hơn, có đứa viết nhiều chữ hơn, nhưng nói chung đều dùng ký hiệu. Trong trang này, có những ký hiệu dấu sao “*” trong vòng tròn, đó là đi qua đêm, tính bằng 3 cuốc đi nhanh. Tôi tỉ tê hỏi các ký hiệu khác, thì em chỉ nói cái dấu “X” có gạch dưới là những lần em đi một lần, tính với chủ là 1, nhưng em cho khách làm 2 nhát, được bo khá. Còn cái dấu “X” nằm trong ô vuông thì em không nói gì cả, nhất định không nói.
3. Như vậy, đây là một dạng “văn vật” có hồn. Tôi vốn dân làm nghề “tò mò” nên cố ý xé rách hẳn 1 tờ, bảo anh tưởng qua rồi em vứt đi. Tôi bèn đền em bằng cách chép lại cho em y sì trang này, vào 1 trang khác. Em khen xuyt xoa là anh chữ đẹp quá. Tôi thủ lấy 1 trang mang về, chả biết để làm gì, nhưng cứ giữ lấy. Bỗng hôm nay có ý định kể cho các bac trong 4r này câu chuyện về nó.
4. Trong trang này, có ngày em đánh dấu 16 “nhát”, nói chung số ngày có trên 10 nhát hơi nhiều, trung bình gọi cho là 10 nhát. Mới thấy cái cường độ làm việc của các em ghê gớm thật. Tôi tìm cả quyển sổ ghi nhật ký khoảng 3 tháng, ngày nhiều nhất là em đánh 21 cái dấu “X”, tính ra là 23 lần để đọ với chủ, lại có 3 lần gạch chân. Tức là ngày đó cái bím của em ăn 23 lần. Ghê quá. Ngày ít nhất là 1, nhưng chỉ 1-2 ngày như thế mà thôi.
Em kể chuyện với tôi, ở Đồ Sơn có đứa dịp 30/4, đã đi khách tính với chủ là 50 lần. Không sao hiểu nổi. Em giải thích: Con ấy đẹp, cao như hoa hậu, ngày khách đông vì hội hè mà, nó đi 3-6 thằng một lần. Khoảng trên dưới 1 giờ là xong tất cả các anh. Tôi hỏi em: Đi mấy đứa 1 lần thì ghi thế nào? Em cười bảo: Em chưa đi bao giờ nên không nghĩ là sẽ ghi thế nào. Các bác tư vấn cho em ấy đánh dấu thế nào nhỉ? Hay là làm một cái vòng tròn to, trong đó đánh 3-6 cái dấu X?
PHẦN II

Em M. đến ĐS do một đứa bạn cùng xã rủ. Em đã phải suy nghĩ mất khoảng 1 tháng. Em học hết lớp 7, ham học và học giỏi, nhưng bố mẹ không cho đi học nữa. Quê em ở một huyện thuộc tỉnh Hoà Bình, toàn bộ là dân tộc Mường. Mường gốc gác luôn. Bố mẹ đều làm ruộng, có 4 anh chị em. Em nói: “Quay đi quay lại, học có lớp 7, giờ làm được gì, làm ruộng thì cắm cúi cả năm có việc 4-5 tháng, một năm cả nhà làm được khoảng 1 vài triệu, không đủ ăn, có đứa rủ đi rửa bát cho nhà hàng, một tháng mang về cho bố mẹ 500.000 đồng coi như đổi đời, sống trong mơ. Người thực việc thực. Nên em đồng ý”.
Đồng ý rồi, gần ngày đi thì nó kéo riêng ra, nói úp mở bảo người xuôi khác lắm, phải chiều. Chiều thế nào? Thì đại khái động chạm nhau. Em M bắt đầu hơi hiểu ra. Rồi không muốn đi. Nhưng lúc đó thì bố mẹ bảo phải lấy chồng. Lấy 1 thằng bằng tuổi. Em chán quá, hỏi con chị kia thực ra là làm gì. Bà chị bèn nói thẳng. Em nghĩ ngợi mãi, rồi bảo với bố mẹ theo chị đi rửa bát, phục vụ nhà hàng, thế là đi.
Lần đầu bán trinh, M được 3 triệu đồng. Nói chung, ở Đồ Sơn luôn luôn có khoảng 5-10 em túc trực để bán trinh. Đó là đội tân binh, mới nhập trường đời. Tôi đã hỏi thằng chủ, lý do tìm cho ông sếp một em trinh, nó hát rằng: 7 triệu đồng. Nó nói thật. Cá biệt có ông phải mua đến 10-15 triệu, với những em xinh. Mua trinh như đi mua nhà. Thích thì giá cả chả là gì, sân siu vô tội vạ. Nhưng các em thì chỉ có được 3 triệu mà thôi. Không biết giá cuộc chơi từ 80.000 lên 90.000, các em có được tăng từ 3 lên 3 triệu rưỡi không?
Trời ơi, các em vừa bán trinh xong thì coi như thời kỳ vàng son làm nghề. Em chưa biết gì, thái độ phục vụ kém, nhưng khách thì xếp hàng, ở Đồ Sơn gọi là “ăn sái”. Có một em vừa bán trinh, lập tức các ông chủ ở Đồ Sơn thông tin cho nhau, chén trước. Nên bọn làm ở Đồ Sơn, bọn chủ và bọn làm thuê cho chủ thường sơi món này. Sau đó, mỗi nhà hàng có 1 ít khách ruột thì ưu tiên cho “ăn sái”. Em M kể với tôi 1 nguyên tắc: “Không bao giờ chủ nuôi gái lại đi chén gái mình nuôi, mà nó chén tất cả bọn gái ở các nhà hàng khác”.
Đồ Sơn thấy hàng đi đầy rẫy, nhưng cũng có nhiều đẳng cấp, các bác phải hiểu điều này để phân biệt thân phận các em. Loại được nuôi bao, thường là các em mới chân ướt chân ráo ra, như em M tôi gặp. Loại nuôi bao cũng có 2 loại.
Một là được ông chủ nhà nghỉ nuôi, ở tại nhà nghỉ. Trước kia Đồ Sơn chỉ có 1 loại hình thức này. Sau khi Đồ Sơn có chuyện giải toả một số nhà nghỉ làm đường, thì sinh ra loại nuôi bao thứ hai. Đó là những ông chủ vốn có kinh nghiệm nuôi gái, thuê hẳn 1-2 phòng của 1 nhà nghỉ nào đó, nuôi mấy đứa hàng. Tôi đã hỏi, biết 2 phòng thuê ở khu 2 là 6 triệu đồng. 2 phòng ấy nó nhét 5-6 em. Thế đấy. Tất cả các em hàng loại này đều gọi là “nhân viên”, có hợp đồng lao động hẳn hoi (rửa bát, phục vụ buồng… Ăn chia thì như sau: 90.000 chia nhà nghỉ 40.000, chủ nuôi 50.000. Chủ nuôi sẽ cho hàng 20.000, còn nó xơi 30.000, chỉ lo cho các em 2 bữa cơm chính và chỗ ngủ mấy em chen nhau 1 phòng.
Loại hàng thứ hai dĩ nhiên đại khái đã được giải phóng, không lệ thuộc thằng chủ nào. Những em này đã qua cử nhân ở Đồ Sơn, tự lo cho mình, tự trả tiền phòng ở. Những em này có cái hay là thường là xinh (mới tồn tại được), nhưng bọn chủ khi gọi hàng cho khách, thường ưu tiên gọi các em được nuôi bao, để giải quyết công ăn việc làm giúp nhau. Các em loại tự do thì chỉ được 40, nhà nghỉ 50. Dĩ nhiên các em phải thuê phòng ở, tự lo ăn. Thuê phòng thì không có giá 3 triệu đồng/ năm như các ông chủ cho nhau thuê đâu. Có nhiều em ra tự do, rồi lại tình nguyện ở 1 nhà nghỉ nào đó với bác chủ, kiếm 20.000/phát dễ sống hơn 40.000/phát.
Em M. đã ở đó khoảng gần 1 năm rồi, nhưng giờ đây muốn phá ra ngoài không được. Lý do là Luật Lao động phải ký hợp đồng ít nhất 1 năm. Mịa kiếp, bọn chủ ấy thạo luật lao động hơn tôi và các bác. Và, chủ thường chỉ đưa tiền cho nhân viên khoảng 50-60% để giữ chân.
Em M. sau khi có trình độ cử nhân rồi, thì em đã tạo công ăn việc làm cho 4 em khác cùng làng. Có 2 em khác cùng học với em một lớp, cùng xóm cùng thôn luôn. Có 1 lần em bảo tôi: Anh có ăn sái thì ở lại, em vừa gọi 1 đứa ở làng em đến, vừa bán trinh 3 ngày trước. Nhưng hôm đó tôi không thể ở lại được. Trong các em, hình thành một loại “ái hữu giai cấp”. Bọn chủ thường quát nạt, ăn chặn của các em mới. Nhưng nếu có 1 em cũ bao bọc, chỉ dạy thì các em mới cũng đỡ đi. Tôi đã gặp dàn 5 em cùng làng này, làm việc 3 em. Các em mới ra đều sinh năm 86-87, ngơ ngác chân quê. Hình ảnh của em M gần 1 năm về trước. 1-2 tuần đầu là xem phim mát. Cứ xem liên tục, các kỹ thuật cũng làm quen trên phim. Các chị cũ về truyền đạt thêm vào. Sau đó là bán trinh, rồi tự tức học nghề. Tôi có cảm tưởng, càng các em đẹp thì sự học hành càng chểnh mảng. Có em xấu mặt thôi, nhưng nghề nghiệp lại tuyệt vời.
Một lần, em M xin nghỉ nửa tháng về gặt cho mẹ. Khi em ra, về đến bến xe Hà Đông, em đã điện tôi ra đón, vì đang ngú ngớ, lại đi cùng 2 em khác (nhóm cùng làng), tôi đang định đưa các em đi Đồ Sơn, thì lập tức thấy một thằng khác đến đón. Nó được thằng chủ Đồ Sơn nhờ đi đón các em. Các em đều cảm động, vì thấy tôi đón các em không gạ gẫm tranh thủ vào nhà nghỉ, mà ân cần hỏi han, tính gửi xe đưa các em đi, đối xử như “người thường”. Từ đó, em M mới kể nhiều chuyện cho tôi.
Tất cả các em Đồ Sơn đều có dùng thuốc bôi trơn. Các bác không thể nào biết được. Trừ trường hợp gặp em buổi sáng, hoặc có anh làm cho em có hứng. Em M cũng có 1 tuýp thuốc bôi trơn, cho tôi xem, chữ Trung Quốc mờ mịt. Rõ là hàng đểu. Nhưng các em vẫn phải dùng. Tôi rút ra kết luận, ở Đồ Sơn, các em vùng núi cao, dân tộc là hay nhất.
Cơ địa các em khiến cho việc làm lụng ít ảnh hưởng. Cũng là làm việc ấy, 6 tháng dân Kinh, nhất là Kinh gốc thị thành sẽ toác toàng toang, nhưng các em Mường, Tày, Thái vẫn khá khít, tốc độ “ca-vát hoá” chậm. Một lần, tôi gọi cho sếp tôi em tên là Nông Thị Theo, Bắc Cạn, sau đó sếp đi cứ gọi em này suốt. Sếp bảo em có tài co thắt, một lần tôi đến tìm em này nhưng em lại bị “án treo”, nên chưa biết.
Em M kể cho tôi một chuyện này: Có lần, bố em tìm đến Đồ Sơn gặp em. Chuyện này là thường. Khi có bố đến, em sẽ được bọn chủ bố trí cho làm việc ở một nhà hàng nào đó, rửa bát thật. Bố xuống thấy con hùng hục vào bếp, rửa bát lớ ngớ thì thương lắm. Nào em có phải rửa bao giờ đâu mà biết. Bà chủ thấy thế thì bảo: “Thôi mấy hôm nay cho cháu nghỉ chơi với bố”. Bố em cảm động lắm. Nào ông có biết, bà chủ cũng có tiền thằng chủ cho, vì phải gửi em vào đó mà. Tất nhiên, các ông bố bà mẹ đến Đồ Sơn, có hàng ngàn lý do phải ra về ngay. Nơi làm việc, một ngày là đống tiền, bố (mẹ) ở đây không được đâu. Đuổi khéo. Em M. đã mang về cho bố mẹ một đợt 5 triệu đồng để sửa nhà, nên bố em quyết đến tận nơi xem con mình làm gì mà nhiều tiền thế. Hỡi ơi, những ông bố nông dân Việt Nam tốt nết mà ngu ngốc. Đáng thương thay. Nhưng những ông bố bà mẹ này thường ở vùng sâu, vùng xa. Còn các em đồng bằng ở Đồ Sơn, thường là nói dối đi làm may, làm gì đó ở Hải Phòng, Hà Nội. Công ty May vốn Đài Loan trên đường từ Hải Phòng ra Đồ Sơn cũng là 1 nguồn cung cấp hàng cho Đồ Sơn. Đầu tiên là làm thêm. Lương công nhân may 400-500.000 đồng/tháng, còn em làm thêm thế này, sau rồi bỏ việc, làm thêm thành làm chính.
Em M kể: “Có đứa bố, mẹ ra, ở tầng 2, con vẫn tiếp khách ở tầng 3, tầng 4. Vì ông bố được chủ bố trí nghỉ ở tầng đó, còn con thì coi như dọn buồng, nấu ăn. Khách đến khách đi ông bố cóc biết gì đâu. Lúc đầu ông đến bọn chủ cho ông đợi dài cổ, bảo con ông ra Hải Phòng mua thực phẩm, thực ra nó cho con bé nằm cố định ở 1 phòng, hoặc có chạy thì loanh quanh trên đó, có thằng bảo vệ gác cầu thang rồi”.
Sau này, em M có sắm được 1 cái điện thoại đen trắng, nháy gọi cho tôi kêu “Nhớ anh”, sau rồi cóc thấy nữa, 1 lần em mượn máy khác, bảo thằng chủ nó vứt của em đi rồi. Tôi bảo em, em về Hà Nội đi, làm thuê ở 1 hàng làm đầu, rồi có nghề. Nếu muốn làm thêm thì cũng được khá hơn, rồi sau mở lấy một hàng làm đầu, thuê cửa hàng mà sống. Em bảo một thời gian nữa. Vì thằng chủ còn giữ 7-8 triệu chưa trả, chưa hết hợp đồng. Em bảo làng em, sau khi em đi làm về, thì béo tốt hơn, đẹp hơn, có 5-7 thằng đến hỏi làm vợ, em về làng là đắt như tôm tươi, nhưng chưa muốn về. Nhưng từ nay đến tết sẽ về. Riêng cái khoản kế hoạch này tôi không tin. Các em, như em M đã quen kiếm tiền dễ dàng mất rồi.
Tuy em chỉ được tiền bèo bọt thôi, nhưng được nuôi bao, không cần vất vả suy nghĩ. Kiếm 1 tuần bằng ở quê làm cả năm. Biết là hàng Hà Nội, Hải Phòng kiếm hơn cũng không đi ngay đâu, nói gì nghĩ đến chuyện làm 1 nghề nghiêm túc. Từ khi tôi quen em, đến nay mấy tháng, em chuyên nghiệp lên nhiều, vô cảm hơn nhiều. Tôi nghĩ, còn sống được là các em còn ở. Khi có đợt mới ra, các em trẻ hơn cạnh tranh mất khách, nhà chủ đuổi hay đối xử thậm tệ các em mới tính chuyện hồi hương lấy chồng. Vả lại, mới 20 tuổi, còn trẻ chán mà.
Em M một hôm tỷ tê kể cho tôi về các hạng khách. Em coi tôi là người thân rồi, nên kể hết. Em kết luận học sinh Đồ Sơn hư hỏng hết. Nói chung học cấp 2 là đi chơi gái rồi. Dễ quá mà. 90 ngàn thì nó kiếm dễ, có khi tiết kiệm tiền bố mẹ cho ăn sang cũng nên. Có thằng, vào phòng không biết làm gì, gọi gái là chị, nói thẳng là em chỉ để biết nó thế nào thôi. “Thấy em cởi quần áo ra, nó run cầm cập. Nhìn mê mải vì chưa bao giờ nhìn thấy con gái khoả thân mà. Những đứa ấy em chỉ động vào chưa đến 1 phút đã bắn tinh ra rồi. Nhiều khi cũng thương. Nó bảo chị ơi em thế có phải là hỏng rồi không?”.
Có một lần, M gặp một ông khách, mà khi nhìn thấy chim, em liền cuốn gói chạy luôn. Đó là 1 con chim đại tướng, to không thể tưởng được. Theo em, gái hàng sợ những ông như vậy. các em coi chuyện đó là việc làm. Càng làm ít càng tốt. Vả lại. sau khi đã đi mươi ông khách, mà lại chịu một ông như vậy thì coi như đi buôn mất vốn nhiều lần. Em M kể rằng, các em đều thích đi những ông già có vẻ trí thức, hơn là đi thanh niên 20-35 tuổi. Vì sao? Ông già yếu, có ông không làm gì được, chỉ dùng tay vuốt. Nếu có chơi thì cũng rất nhanh. Các ông già trí thức thường có gia đình, sạch sẽ, sống được đến tuổi ấy chứng tỏ chưa có bệnh phong tình. Còn nhất là bọn nghiện thì các em phát hiện ra, dù bị phạt cũng chạy. Người 30-40 là em sợ nhất, bọn này dai sức, có kinh nghiệm, chơi lâu. Em M bảo: “Có thể những người đó làm chồng, làm người yêu thì thích, nhưng chúng em không phải loại có thể yêu hay lấy những anh ấy”. Thế đấy. Các bác đừng huênh hoang mình khoẻ, mình dai với gái. Hàng nói nó thích chẳng qua dối trá, làm… hàng mà thôi. Điều thích nhất của chúng là tiền, tuy nhiên, có đứa có hiểu biết, biết rằng kiếm được tiền thì cũng phải phục vụ thế nào, nên nó phục vụ tốt. Em M, tôi cho là cũng là loại phục vụ tốt, bây giờ nhiều khách, mặt đẹp, phải cái hơi thấp, nhưng người em đẹp, dù ở Đồ Sơn thế, nhưng mọi bộ phận xuống cấp chậm lắm. Tôi bắt đầu ít thấy thương em, hơi chan chán. Tuy nhiên, em vẫn tin tưởng tôi là người đối với em tử tế, gặp thì nói chuyện rất tự nhiên. Em bảo khi nào em về quê, qua Hà Nội rủ tôi về quê em chơi. Tôi cũng thích xem bản người Mường, đồng ý luôn. Theo lời kể của 5 em, tôi đã nhờ người hỏi đến nơi, đúng là các em ở đó.





























